Posted by kelangthang | Posted in Hãy cảnh giác | Posted on 11-03-2010
Mới nhận được khuyến cáo từ Mobifone 090:
“MobiFone khuyen cao KH canh giac voi tin nhan lua dao tu so thue bao di dong moi KH gui sms den cac so 6xxx, 8xxx de duoc tang qua, trung thuong, mien phi…”
Posted by kelangthang | Posted in Để suy ngẫm | Posted on 05-03-2010
Một ông nhà giàu đang ngồi trong chiếc xe hơi đắt tiền chạy khá nhanh. Từ phía trước, ông nhìn thấy một đứa trẻ đang chạy ra từ giữa mấy chiếc xe đang đậu bên lề.
Ông giảm tốc độ. Khi xe chạy ngang chỗ mà ông đã nhìn thấy đứa trẻ thì chẳng có ai cả. Đột nhiên, ông nghe có tiếng đá ném vào cửa xe mình. Ông đạp ngay thắng, cho xe vòng trở lại chỗ viên đá được ném ra. Quả là có một đứa trẻ đang đứng giữa những chiếc xe đậu. Nhảy bổ ra khỏi xe, không kịp quan sát xung quanh, ông tóm lấy đứa trẻ, đè gí nó vào một chiếc xe gần đó và hét lên: “Mày làm cái quỷ gì thế hả?” Cơn nóng giận bốc ngược lên đỉnh đầu, ông tiếp: “Chiếc xe này mới toanh, mày sẽ phải trả cả đống tiền vì cái viên đá của mày đấy!”
“Làm ơn, thưa ông. Con xin lỗi. Con không biết làm cách gì khác hơn.” – Cậu bé van nài – “Con ném viên đá là vì con đã từng vẫy ra hiệu nhưng không có một người nào dừng xe lại…” Nước mắt lăn dài trên má cậu bé khi nó chỉ tay về phía vỉa hè. “Nó là em con.” – Cậu bé nói – “Chiếc xe lăn từ trên lề đường xuống, nó bị ngã ra khỏi xe lăn, nhưng con không thể nâng nó dậy nổi.” – Vừa thổn thức, cậu bé vừa năn nỉ: “Ông làm ơn giúp con đặt nó vào xe lăn. Nó đang bị đau, và nó quá nặng đối với con.”
Tiến lại chỗ đứa bé bị ngã, người đàn ông cố gắng nuốt trôi cái gì đó đang chẹn ngang cổ họng mình. Ông ta nâng đứa bé lên đặt vào chiếc xe lăn rồi rút khăn ra cố lau sạch các vết bẩn và kiểm tra mọi thứ cẩn thận một cách ngượng nghịu.
“Cám ơn ông rất nhiều! Ông thật tốt bụng.” Đứa trẻ nói với ông cùng ánh nhìn biết ơn rồi đẩy em nó đi. Người đàn ông đứng nhìn mãi. Sau cùng cũng chậm bước đi về phía xe của mình. Đoạn đường dường như quá dài.
Về sau, dù đã nhiều lần đưa xe đi sơn, sửa lại, nhưng ông vẫn giữ lại vết lõm ngày nào như một lời nhắc nhở bản thân suốt cả cuộc đời.
Posted by kelangthang | Posted in Hồi Ký | Posted on 03-03-2010
Một hôm bỗng dưng tui chợt nghĩ, nếu lỡ một ngày nào đó, khi mình đủ già, mình sẽ bị quên những kỷ niệm cũ, những ngày tháng thời thơ ấu… Chà, nếu thế thì tiếc biết bao. Dẫu biết lúc nhỏ mình cũng chẳng có gì đặc biệt để mà kể nhưng tui vẫn nhớ, vẫn thích cái thời ấy.
Sống được hơn nửa đời những người sống thọ, gần 40 năm rồi mà cứ ngỡ như mới đây. Sinh ra trong những năm chiến tranh ác liệt mà tui chẳng nhớ một tí gì về nó. Trái lại, kỷ niệm những tháng năm đầu đời giống như những giấc mơ ngọt ngào, yên bình, với con đường cái đầy cát, với biển đầy sóng, với rừng lắm chim…
Posted by kelangthang | Posted in Đọc mà cười | Posted on 01-03-2010
Một chuyến xe lửa có một người phụ nữ đứng tuổi, một cô gái trẻ và ba chàng trai ngồi gần nhau. Lúc xe đi qua đường hầm tối bỗng nghe tiếng @@ CHỤT @@ và ## BỐP ##.
Người phụ nữ đứng tuổi chợt nghĩ: Giới trẻ bây giờ ghê thật;
Cô gái trẻ nghĩ: Tại sao bà ta được hôn mà mình không được hôn???
Chàng trai thứ nhất nghĩ: Vào hầm lần nữa mình lại hôn;
Chàng trai thứ hai nghĩ: Dám hôn tao nữa tao sẽ tát cho gãy hết răng luôn;
Chàng thứ ba nghĩ: Tao mà biết thằng nào tát tao thì nó tới số rồi, hehehe
Posted by kelangthang | Posted in Hãy cảnh giác | Posted on 01-03-2010
Hôm qua, đang lang thang đi mua vài thứ, tui tạt vào Như Lan thấy có bán bánh chưng và bánh tét. Cái quầy nằm bên trái ngay ngoài cửa nhìn vào, do một chú trạc ngoài 20 đứng bán.
Hí hửng mua ngay một chiếc bánh chưng… xanh lè giá 75.000 đồng. Mang về cả nhà sẽ làm một bữa thật no. Bánh xanh, nhân thịt đỏ, nếp thật mềm! Ai ngờ vừa ăn chưa kịp xong thì hai cha con cảm thấy khó ở… Cuckoo mặt xanh lè, mồ hôi toát như tắm, ọe ọe. Tui thì thấy mắc ói, trong người lạnh ngắt. Biết là chiếc bánh chưng mang lại điều chẳng lành nên ba chân sáu cẳng chuẩn bị phóng đi bệnh viện… súc ruột nếu cơ sự trở nên nặng.
Trong lúc tui đang chiến đấu với cơn mắc ói thì Cuckoo đã chạy tọt vào toilet… làm um sùm trong đó. Nôn sạch!
Còn tui thì nó không chịu ói nên… bị lão tào tháo rượt mấy chặp, rượt cả đêm. Sáng ra người mềm như… chiếc bánh chưng!
Bà con chú ý, không mua bánh chưng ở Như Lan (Hai Bà Trưng) để tránh họa. Như Lan chỗ khác thì tui không biết có độc hay không. Bánh chưng bán ở những nơi khác thì tui cũng không biết có độc không. Nhưng cảnh giác vẫn hơn.
Tui có gọi cho Như Lan thông báo sự cố. Không biết họ có dẹp mấy cái bánh chết người đó không.
Ai có biết chỗ nào bán thực phẩm có độc tố vui lòng chia sẻ thông tin để bà con gần xa biết mà tránh.
Cảm ơn!
Posted by kelangthang | Posted in Để suy ngẫm | Posted on 28-02-2010
Nhân dịp Tết Canh Dần vừa qua, kelangthang tranh thủ bấm bấm vài lời chúc Tết người quen. Nhiều tin nhắn chúc lại với lời cám ơn. Tâm thấy vui vui.
Ngồi quán uống nước, cô phục vụ bưng mấy ly nước ra. “Cám ơn chị!”, vài người trong bàn cất tiếng cám ơn. Tâm thấy vui vui.
Bữa nọ đang lang thang ngoài đường, một anh thanh niên chạy ngang qua một bà U50. Cô ơi, gạt chống xe lên. Cảm ơn cháu! Tâm thấy vui vui.
Mấy năm trước, kelangthang hay la cà với một người bạn Đan Mạch. Dạy cho anh ta được mấy chữ, trong đó có chữ cám ơn. Thế là sau đó làm gì cho anh ta, có cơ hội là anh ta nói “cám ơn” với giọng ngọng líu nhưng vui tai. Tâm thấy vui vui.
Có lần kelangthang tiện tay mồi thuốc cho một người trong một chương trình nhạc rock. Merci! Tưởng người nước ngoài chứ. Hừm!
Một lần đi nghe thuyết trình của một cô gái trẻ về vấn đề bảo vệ sự tinh tế của Tiếng Việt. Cô trình bày bằng [Powerpoint] tiếng Việt rất hay, rất cuốn hút. Cuối phần thuyết trình, cô duyên dáng chào khán giả và không quên: “Thanks for your attention!” Cả khán phòng vỗ tay tán thưởng. Vài người “tinh tế” thì chỉ mỉm cười…
Cám ơn các bạn đã đọc!