Posted by admin | Posted in Để suy ngẫm | Posted on 04-10-2009
Bữa nọ tôi đi làm về. Đang đi thì thấy một bác quần áo rất chỉnh tề đi đằng trước quên chưa gạt chân chống. Tôi đi một lúc ko thấy ai đi qua bác ý nhắc cả nên tôi vượt lên và quay sang nói ‘Bác ơi bác chưa gạt chân chống xe.’ Bác quay sang nhìn tôi, ánh mắt rõ ràng ngạc nhiên, rồi cứ đi tiếp. Tôi sợ là tôi đang đeo khẩu trang bác ko nghe rõ, bèn bỏ khẩu trang, lại vượt lên, nói to hơn ‘Bác ơi chân chống xe kìa.’ Lần này thì bác nhíu mày trừng mắt nhìn tôi thật rõ ràng. Tuy nhiên vẫn phớt lờ cái chân chống. Tôi đâm bối rối. Hay là bác lãng tai. Hay tại tôi nói giọng miền Trung đặc. Hạ quyết tâm lần cuối, tôi chạy xe ngang bác, ko nói gì mà đằng hắng để bác quay sang rồi chỉ vào cái chân chống. Thật không ngờ bác hét vào mặt tôi ‘Con dở hơi. Chân chống xe bố mày bị hỏng chứ ko bố mày gạt lên lâu rồi. Bố tiên sư con dở hơi lải nhải lắm điều.’ Tôi thẫn thờ tụt lại sau trong ánh mắt tò mò của những người trên đường.
[Sưu tầm]

Sợ thế .