Posted by kelangthang | Posted in Để suy ngẫm | Posted on 28-02-2010
Nhân dịp Tết Canh Dần vừa qua, kelangthang tranh thủ bấm bấm vài lời chúc Tết người quen. Nhiều tin nhắn chúc lại với lời cám ơn. Tâm thấy vui vui.
Ngồi quán uống nước, cô phục vụ bưng mấy ly nước ra. “Cám ơn chị!”, vài người trong bàn cất tiếng cám ơn. Tâm thấy vui vui.
Bữa nọ đang lang thang ngoài đường, một anh thanh niên chạy ngang qua một bà U50. Cô ơi, gạt chống xe lên. Cảm ơn cháu! Tâm thấy vui vui.
Mấy năm trước, kelangthang hay la cà với một người bạn Đan Mạch. Dạy cho anh ta được mấy chữ, trong đó có chữ cám ơn. Thế là sau đó làm gì cho anh ta, có cơ hội là anh ta nói “cám ơn” với giọng ngọng líu nhưng vui tai. Tâm thấy vui vui.
Có lần kelangthang tiện tay mồi thuốc cho một người trong một chương trình nhạc rock. Merci! Tưởng người nước ngoài chứ. Hừm!
Một lần đi nghe thuyết trình của một cô gái trẻ về vấn đề bảo vệ sự tinh tế của Tiếng Việt. Cô trình bày bằng [Powerpoint] tiếng Việt rất hay, rất cuốn hút. Cuối phần thuyết trình, cô duyên dáng chào khán giả và không quên: “Thanks for your attention!” Cả khán phòng vỗ tay tán thưởng. Vài người “tinh tế” thì chỉ mỉm cười…
Cám ơn các bạn đã đọc!

Em chào anh.
Từ trước tới giờ em vẫn luôn nghĩ rằng mình tôn trọng tiếng Việt, nhưng em vừa nhận ra em đã chưa làm tốt điều đó như em nghĩ. Cám ơn anh đã cho em 1 phút nhìn lại mình.
Chỉ là cái suy nghĩ bảo thủ của một người không còn trẻ mà vẫn chưa già thôi.
Cám ơn em!
Cảm ơn chú vì những bài học bổ ích