Tại sao?
Một hôm bỗng dưng tui chợt nghĩ, nếu lỡ một ngày nào đó, khi mình đủ già, mình sẽ bị quên những kỷ niệm cũ, những ngày tháng thời thơ ấu… Chà, nếu thế thì tiếc biết bao. Dẫu biết lúc nhỏ mình cũng chẳng có gì đặc biệt để mà kể nhưng tui vẫn nhớ, vẫn thích cái thời ấy.
Sống được hơn nửa đời những người sống thọ, gần 40 năm rồi mà cứ ngỡ như mới đây. Sinh ra trong những năm chiến tranh ác liệt mà tui chẳng nhớ một tí gì về nó. Trái lại, kỷ niệm những tháng năm đầu đời giống như những giấc mơ ngọt ngào, yên bình, với con đường cái đầy cát, với biển đầy sóng, với rừng lắm chim…
Categories: Hồi Ký
Roi co ban chim ko anh???
