Posted by kelangthang | Posted in Bùi Giáng | Posted on 22-09-2010
Ôm môi bưng mặt khóc òa
Cồn lê lên miệng là ba bốn lần.
Nguy nga miền mép vô ngần
Từ trong thum thủm chín lần thơm tho.
(Bùi Giáng)
Ôm môi bưng mặt khóc òa
Cồn lê lên miệng là ba bốn lần.
Nguy nga miền mép vô ngần
Từ trong thum thủm chín lần thơm tho.
(Bùi Giáng)
Mẹ về trong cõi người ta
Một hôm mẹ gọi con ra bảo rằng
Trần gian vui sướng lắm chăng
Hay là đau khổ hỡi thằng chiêm bao.
Ông nhớ con như nhớ một trăng tròn
Và trăng khuyết cũng tấm lòng từ đó
Ông tự hỏi với ngàn sao lấp ló
Ở nơi nào còn có áng mây bay
Rồi Mai đi về xứ nào chẳng biết
Ðỗ Quang ơi và có lẽ Quyên ơi
Ði lìa xa xứ sở của mặt trời
Thì chuyện cũ cũng như từng biết
Tôi nào biết cội nguồn tôi ly biệt
Dấu tiên nga và ngấn tích tiên sa
Bờ dạt bèo hay bến lạnh trôi hoa
Ngày ngóng mộng hay đêm ngờ máu chảy
Xuân thơ dại hay đông tàn thu gãy
Chút tình xưa Ðông Á mất đâu rồi
Rồi mai đi về xứ nào chẳng biết
Những người em hãy ở lại bên đời
Nô hay đùa xin cứ mỉm hai môi…
(Bùi Giáng)