Posted by kelangthang | Posted in Để suy ngẫm | Posted on 08-09-2010
Một sự bất công và tương phản dữ dội. Tại sao? Tôi chưa tìm ra câu trả lời.
Một hôm một người đàn ông trông thấy một bà lão với chiếc xe bị ‘pan’ đậu bên đường. Tuy trời đã sẩm tối anh vẫn có thể thấy bà đang cần giúp đỡ. Vì thế anh lái xe tấp vào lề đậu phía trước chiếc xe Mercedes của bà rồi bước xuống xe. Chiếc xe Pontiac củ kỉ của anh vẫn nổ máy khi anh tiến đến trước mặt bà. Dù anh tươi cười nhưng bà lão vẫn tỏ vẻ lo ngại. Trước đó khoảng một tiếng đồng hồ không một ai dừng xe lại để giúp bà. Người đàn ông này liệu có thể hãm hại bà không? Trông ông không an toàn cho bà vì ông nhìn có vẻ nghèo và đói.
Người đàn ông đã có thể nhận ra nỗi sợ hãi của bà cụ đang đứng bên ngoài chiếc xe giữa trời lạnh. Anh biết cảm giác lo sợ của bà như thế nào rồi. Cái run đó, nỗi lo sợ trong lòng đó mới là lý do tự nó thành hình trong ta.
Anh nói: “Tôi đến đây là để giúp bà thôi. Bà nên vào trong xe ngồi chờ cho ấm áp? Luôn tiện, tôi tự giới thiệu tôi tên là Bryan Anderson.”
Thật ra thì xe của bà chỉ có mỗi vấn đề là một bánh bị xẹp thôi nhưng đối với một bà già thì nó cũng đủ gây phiền não rồi. Bryan bò xuống phía dưới gầm xe tìm một chỗ để con đội vào và lại bị trầy da chổ khớp xương bàn tay một hai lần gì đó.
Chẳng bao lâu anh đã thay được bánh xe. Nhưng anh bị dơ bẩn và hai bàn tay bị đau xát.
Trong khi anh đang siết chặt ốc bánh xe, bà cụ xuống cửa kiếng và bắt đầu nói chuyện với anh. Bà cho anh biết bà từ St. Louis đến và chỉ mới đi được một đoạn đường. Bà không thể cám ơn đầy đủ về việc anh đến giúp đỡ cho bà. Bryan chỉ mỉm cười trong lúc anh đóng nắp thùng xe của bà lại. Bà cụ hỏi bà phải trả cho anh bao nhiêu tiền. Bryan chưa hề nghĩ đến hai lần là sẽ được trả tiền, đây không phải là nghề của anh. Anh chỉ là giúp người đang cần được giúp đỡ và Thượng Đế biết đã có rất nhiều người trong quá khứ ra tay giúp anh. Anh đã sống cả đời mình như thế đó, và chưa bao giờ anh nghĩ sẽ làm chuyện ngược lại.
Anh nói với bà cụ nếu bà thật sự muốn trả ơn cho anh thì lần khác khi bà biết ai cần được giúp đỡ thì bà có thể cho người ấy sự giúp đỡ của bà, và Bryan nói thêm: “Và hãy nghĩ đến tôi…”
Anh chờ cho bà cụ nổ máy và lái xe đi thì anh mới bắt đầu đi về. Hôm ấy là một ngày ảm đạm và lạnh lẽo nhưng anh lại cảm thấy thoải mái khi lái xe về nhà và biến mất trong hoàng hôn.
Chạy được vài dặm trên con lộ bà cụ trông thấy một tiệm ăn nhỏ. Bà ghé lại để tìm cái gì để ăn và để đỡ lạnh phần nào trước khi bà đi đoạn đường chót để về nhà. Đó là một nhà hàng ăn trông có vẻ không được thanh lịch. Bên ngoài là hai bơm xăng cũ kỹ. Cảnh vật rất xa lạ với bà. Chị hầu bàn bước qua chỗ bà ngồi mang theo một khăn sạch để bà lau tóc ướt. Chị mỉm cười vui vẻ với bà dù phải đứng suốt ngày để tiếp khách. Bà cụ để ý thấy chị hầu bàn này đang mang thai khoảng tám tháng gì đó nhưng dưới cái nhìn của bà, bà thấy chị không bao giờ lộ sự căng thẳng hay đau nhức mà làm chị thay đổi thái độ.
Bà cụ thắc mắc không hiểu tại sao khi cho một người dù có ít lại cho một người lạ mặt rất nhiều. Rồi bà lại chợt nhớ đến anh chàng tên Bryan hồi nãy.
Sau khi bà ăn xong, bà trả bằng tờ giấy bạc một trăm đô-la. Chị hầu bàn mau mắn đi lấy tiền để thối lại tờ bạc một trăm của bà cụ nhưng bà cụ đã cố ý nhanh chân bước ra khỏi cửa rồi. Lúc chị hầu bàn quay trở lại thì bà cụ đã đi mất. Chị hầu bàn thắc mắc không biết bà cụ kia có thể đi đâu. Khi để ý trên bàn chị thấy có dòng chữ viết lên chiếc khăn giấy lau miệng.
Nước mắt vòng quanh khi chị đọc dòng chữ mà bà cụ viết: “Cô sẽ không nợ tôi gì cả. Tôi cũng đã ở vào tình cảnh thiếu thốn giống như cô. Có ai đó đã một lần giúp tôi giống như bây giờ tôi đang giúp cô. Nếu cô thực sự nghĩ rằng muốn trả ơn lại cho tôi thì đây là điều cô nên làm: Đừng để cho chuỗi tình thương này kết thúc ở nơi cô.”
Bên dưới tấm khăn giấy lau miệng bà cụ còn lót tặng thêm bốn tờ giấy bạc 100 đô-la.
Thật ra, có những bàn ăn cần lau dọn, những hủ đường cần đổ đầy, và những khách hàng để phục vụ nhưng chị hầu bàn đã hoàn tất việc ấy để sửa soạn cho qua ngày mai. Tối hôm đó khi chị đi làm về và leo lên giường nằm thì chị vẫn còn nghĩ về số tiền và những gì bà cụ đã viết cho. Làm thế nào bà cụ đã biết chị và chồng của chị cần số tiền ấy? Với sự sanh nở đứa bé vào tháng tới, điều ấy sẽ là khó khăn…
Chị biết chồng chị lo lắng đến mức nào, và trong lúc anh ta nằm ngủ cạnh chị, chị cho anh một cái hôn nhẹ và thì thào bên tai anh: ‘Mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả. Em thương anh, Bryan Anderson ạ.’
Có một cổ ngữ “Nhân Nào Quả Nấy” Hôm nay tôi gửi bạn câu chuyện này, và tôi yêu cầu bạn chuyển tiếp nó. Hãy để cho ngọn đèn này chiếu sáng. Đừng xóa nó, đừng gửi nó trở lại. Chỉ việc chuyển câu chuyện này đến một người bạn. Những người bạn tốt, giống như những vì sao… Bạn không luôn luôn trông thấy họ, bạn biết họ luôn luôn có mặt ở đó.
(Tôn Thất Bàng, Dịch Ngày 11/9/2009)
Đến những nơi thờ phượng, tôn giáo để cầu xin phước lộc, vái lạy tiền tài, địa vị là một dạng tham nhũng về tinh thần. Tham nhũng là một thói xấu, là thói tham lam, độc ác. Xấu thì phải bỏ!
Vậy, tôn giáo có để làm gì? Đơn giản chỉ là giúp ta hiểu biết cách sống sao cho đúng nhân tâm!
Tôi vẫn cứ cúng. Tôi vẫn cứ lạy. Có điều là tôi không xin. Tôi cúng là cảm ơn.
Bâng khuâng Thu lá rụng vàng
Vẳng chuông chùa báo Vu lan hội về
Chạnh lòng lữ khách xa quê
Lời ru buồn mãi nhớ về cố hương
Mẹ già tóc bạc như sương
Quặn lòng con bát cơm dâng vắng người.
Khói châu lan nhạt nhòa đẫm lệ
Dặm quan san vạn nẻo cách ngăn
Tím chiều thu đổ mưa rầm
Thắt lòng con khẽ âm thầm: Mẹ ơi
Mái tranh nghèo quạnh hiu sau trước
Vắng mẹ hiền nhẹ bước vào ra
Đâu còn giọng nói cha già
Dạy con cách giữ nếp nhà cho ngoan
Dạy con chớ sống dối gian
Giữ đói cho sạch rách cho thơm lòng
Nhạn chiều kêu vẳng ngàn thông
Gió hiu hiu lạnh mẹ trông con về
Nuốt đôi hàng lệ tái tê
Mẹ ơi con mãi nhớ về cội xưa
Thần hôn con thiếu chào thưa
Dãi dầu chẳng thể nắng mưa đỡ đần
Cúi xin mẹ bảo trọng thân
Trải lòng con chút tri ân dâng Người
ĐỨC BỔN A LAN NHÃ MÙA VU LAN Canh Dần
Sự thô bỉ về tinh thần ắt đem lại sự thô bỉ trong hành vi. Lời nói phản ánh trung thực suy nghĩ. Một đầu óc đen tối, bệnh hoạn, dã man thì không thể có những hành vi và lời nói có nhân tâm.
Hiện tại của một người là bức ảnh tuyệt mỹ & trung thực chụp lại quá khứ của người đó. Nhưng đó cũng chỉ là quá khứ. Chúng ta không thể thay đổi quá khứ của mình. Tuy nhiên, quá khứ cho ta những bài học. Những bài học này đôi khi miễn phí nhưng hầu hết là có phí và nhiều khi rất đắt.
Vậy bạn đã đầu tư cho những bài học trong quá khứ rồi. Bạn có tính dùng chúng cho tương lai không? Nếu bạn có ý định như thế thì hãy dành chút thời gian ôn lại quá khứ của mình. Áp dụng những bài học đó vào hiện tại một cách khôn ngoan và đầy nhân tâm.
Tương lai của bạn là bức tranh thể hiện trung thực những gì mà bạn đang “vẽ” ở hiện tại. Vậy, hãy vẽ cho đẹp nhé!
Cuộc sống như mình đi xe đạp. Bạn phải luôn đi tới nếu không sẽ bị ngã.